Hiển thị các bài đăng có nhãn suy tim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy tim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

4 lần thoát khỏi tử thần của cậu bé mang nửa trái tim

Mắc hội chứng tim trái giảm sản nên suốt 15 tháng tuổi, Jack Steven đã phải trải qua 9 ca phẫu thuật và 4 lần ở trong cơn nguy kịch.

Khi mới sinh ra, Jack Steven đã mắc hội chứng tim trái giảm sản (HLHS), hội chứng này xảy ra khi các bộ phận của phía bên trái của tim (van hai lá, tâm thất trái, vạn động mạch chủ và động mạch chính) không phát triển toàn diện.

Bố mẹ của cậu bé, anh Chris Stevens và chị Ashton Hodge sinh sống tại Hartlepool, quận Durham, chia sẻ: “Khi sinh ra, Jack chỉ nặng hơn 2,7kg và sức khỏe có xu hướng xấu đi. Trước khi Jack ra đời, chúng tôi đã biết đến căn bệnh này của con qua một vài lần đi siêu âm. Lúc đó, vợ chồng chúng tôi vô cùng hoảng loạn, nhưng vẫn hi vọng một điều tốt lành sẽ đến với con”.


Căn bệnh quái ác này khiến Jack phải nằm viện điều trị hơn 1 năm trời. Những ai đến thăm cậu bé đều đau xót khi nhìn thấy cảnh khắp người Jack được chăng đầy máy móc và ống thở. Jack đã phải trải qua ca phẫu thuật đầu tiên khi cậu bé mới chỉ được 1 tuần tuổi. Tổng cộng trong suốt quãng thời gian ở bệnh viện, cậu bé đã tiến hành 9 cuộc phẫu thuật, trong đó có 4 cuộc phẫu thuật tim hở.

 4 lần thoát khỏi tử thần của cậu bé mang nửa trái tim - 2

Căn bệnh quái ác này khiến Jack phải năm viện điều trị hơn 1 năm trời. Những ai đến thăm cậu bé đều đau xót khi nhìn thấy cảnh khắp người Jack được chăng đầy máy móc và ống thở
Chị Ashton Hodge chia sẻ: “9 cuộc phẫu thuật là một điều vô cùng kinh khủng cho một đứa trẻ. Mỗi lần đẩy con vào bên trong cánh cửa phòng phẫu thuật là một lần trái tim chúng tôi như bị bóp nghẹt. Tôi đau đớn vô cùng khi 4 lần tôi suýt mất con".

Tháng 4/2014, tình hình sức khỏe của Jack đã khá lên và cậu bé có thể được về nhà cùng với bố mẹ. Tuy nhiên 3 tháng sau đó, Jack phải quay trở lại bệnh viện vì một cơn đột quỵ.


Hiện nay, Jack đã được ra viện và có một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác. Cha của cậu bé tâm sự: “Có lẽ, hơn 1 năm qua là quãng thời gian tồi tệ nhất xảy ra đến với thiên thần của tôi, tôi cảm tưởng như tử thần có thể lấy đi mạng sống của con trai tôi bất cứ lúc nào. Nhưng chúa trời phù hộ, giờ mọi chuyện đã tốt hơn. Tuy giờ Jack vẫn phải uống thuốc 4 lần/ngày và thường xuyên đi bệnh viện kiểm tra, nhưng  chúng tôi mừng vì “cơn khủng hoảng” đã qua. Tôi không biết sau này bệnh tình của con ra sao, nhưng giờ chúng tôi hạnh phúc khi được cùng con chơi đùa và nụ cười của con đã đem đến cho chúng tôi hạnh phúc và hi vọng”. 


Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Cảm động người mẹ tình nguyện chết để giữ mạng sống cho con

Suy tim, chị Quyên được cảnh báo nguy hiểm nếu sinh con. 4 – 5 lần đến viện tính bỏ đứa bé nhưng vào đến cổng chị lại quay ra.
Trong căn phòng của dãy phòng trọ lập xập đã xuống cấp ở ấp 3 (xã Hội Nghĩa, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương), anh Lâm Sơn Út (48 tuổi) đang cặm cụi pha sữa cho cô con gái nhỏ chưa đầy hai tháng tuổi.
Nằm trong võng, mắt cháu bé mấp máy, miệng chóp chép vì đói nhưng dường như cảm nhận được sự vắng mẹ nên hiếm khi quấy khóc…

Hạnh phúc đứt gánh

Anh Út quê ở Trà Vinh, bố mẹ mất sớm. Người vợ ở quê mất khi con còn nhỏ, mình anh lầm lũi nuôi đứa con trai duy nhất, đến giờ cháu 24 tuổi, đang đi phụ ở quán cơm chay ở Củ Chi (TPHCM). Cuộc sống ở quê quá khốn khó, cách đây 7 năm, anh lên Bình Dương làm công nhân. Bấy nhiêu năm thui thủi, chưa lúc nào nghĩ mình sẽ đi bước nữa cho đến khi anh gặp chị Đường Thị Quyên – cũng là công nhân tha phương với tình cảnh ai biết cũng ngán ngại. Chị Quyên mồ côi bố mẹ từ nhỏ, học hết cấp 2 chị từ Nghệ An vào Đắc Lắc làm thuê và lấy chồng. Cuộc sống không hạnh phúc, chồng có người phụ nữ khác, chị “cặp nách” hai đứa con nhỏ vào Bình Dương mưu sinh. Cháu Trần Khánh Ly (lớp 1) và em Trần Khánh Vy đang học mầm non. Hai số phận đó quyết định gắn bó với nhau. Tình cảm của họ trước hết xuất phát từ sự đồng cảm, của tình người và đã mang đến những giây phút gia đình đúng nghĩa cho cả hai và những đứa con riêng.


Anh Út chăm cô con gái vắng hơi mẹ từ khi lọt lòng.

Anh Út không biết chữ, lương công nhân hạt điều bèo bọt, điều anh có thể cho người khác là cái tình. Cảnh nhà tít tít khi hai đứa trẻ nhỏ sau giờ học thường dành nhau nhổ tóc sâu, nhổ râu cho ba Út. Anh Út cũng thường dành tiền mua giấy trang trí, bút màu về để hai con vẽ trang trí… Quay cuồng vì chuyện cơm áo gạo tiền, đóng tiền học cho hai con, phải ra vào viện thường xuyên do vợ bị suy tim. “Nhiều người nói tui lấy Quyên là rước cục khổ vào người nhưng chưa lúc nào tui thấy mình hạnh phúc như thế, chỉ tiếc quá ngắn ngủi”, anh Út thật tình. Hạnh phúc đứt gánh khi chị Quyên có bầu. Niềm vui có đứa con chung trở thành đau thương chia lìa mái ấm của những con người chưa từng cầu giàu sang, chỉ mong được sống bên nhau.

Suy tim độ 3, chị Quyên được bác sĩ cảnh báo tính mạng nguy hiểm nếu sinh con. Anh Út gật đầu, động viên vợ rằng mình đã có ba đứa con. Tầm 4 – 5 lần, cầm nhúm tiền trong tay, anh với chị đến viện tính bỏ đứa bé nhưng vào đến cổng chị lại quay ra. Trước Tết, chị Quyên sinh con tại bệnh viện Từ Dũ khi thai mới 35 tuần. Đó là những ngày khủng khiếp với anh Út khi tính mạng của vợ hết sức nguy kịch. 3 ngày tuổi, cháu bé nằm một mình trong bệnh viện Từ Dũ không người thân khi bố phải đưa mẹ sang bệnh viện Chợ Rẫy chữa trị. Trong túi anh không có tiền, may mắn cô em họ của vợ chạy đi vay người quen, hàng gom góp dúi tiền cho anh. Ở viện, biết hoàn cảnh anh chị, người này người nọ cũng dúi vào tay anh từng đồng tiền lẻ. Nhiều ngày ở viện, anh chỉ ăn bánh mỳ không, phần cơm từ thiện để dành vợ. Thương con nhỏ mới sinh nằm lạnh lẽo một mình, hai đứa con ở nhà phải gửi hàng xóm trông nom hộ.

Sẽ gắng nuôi con nên người

Khi tính mạng vợ qua cơn nguy kịch, đã có thể về nhà anh Út mới có thể tức tốc đón cô con gái mới sinh về sau gần hai tuần “bị bỏ rơi”. Quay như chong chóng, rã rời nhưng về nhà trọ, ai cũng thấy anh tủm tỉm cười khi vợ con bình an. Nhưng rồi chỉ hơn hai tuần sau, chị Quyên yếu đi và qua đời. Lần thứ hai anh rơi vào cảnh mất vợ, gà trống nuôi con. Quá quen với cái khổ, anh không ngầm ngùi cho bản thân mà thương cho người vợ bạc mệnh và những đứa con của mình.

Mẹ mất, ba cha con ngơ ngác. Chồng cũ chị Quyên đã thẳng thừng từ chối, không nhận nuôi con. Anh Út nói, nếu có sức, anh sẽ nuôi hết, không để các con phải tan tác. Nhưng giờ anh ôm đứa con nhỏ, không đi làm được, không có tiền, lấy gì để lo cho các cháu ăn học. Hai chị em phải chia lìa, cháu 3 tuổi gửi về Nghệ An, cháu còn lại gửi người quen Bình Phước trông nuôi tạm thời nhưng cũng chưa nói trước được lâu dài. Trước khi mất, chị Quyên kịp đặt cho cô con gái mới chào đời cái tên thật đẹp, dễ thương: Nhã Phương. Tên để khẳng định cháu đã đến với cuộc đời này chứ đến nay cháu vẫn chưa thể làm giấy khai sinh. Chị Quyên ở Nghệ An, hiện sống ở Bình Phước nhưng hộ khẩu nằm Đắc Lắc – nơi chẳng còn ai. Cũng vì thế mà anh chị cũng không làm giấy đăng ký kết hôn.

Thấy cám cảnh nuôi con nhỏ của anh, nhìn cháu Nhã Phương trắng trẻo, đáng yêu, đã có nhiều lời ngỏ ý xin nhận cháu về nuôi. Ai cũng lo anh Út trước sau cũng phải cho cháu bé nhưng anh từ chối ngay: “Con thà không thấy mặt chứ cha con tui giờ thế này, cho sao được. Tiền sẽ kiếm được, nhưng kiếm con ở đâu ra”. Hơn hết với anh Út, đứa con này được đánh đổi bằng tính mạng của vợ. Tuy vậy nhưng khi đối diện với thực tế cuộc sống, anh Út cũng phải bất lực thừa nhận rằng mình không có nhiều lựa chọn. Anh sẽ phải gửi cháu về quê nhờ người chị trông nom một thời gian, anh trên này mới có thể đi làm kiếm tiền…

Theo Gia đình và xã hội